Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Trợ giúp kỹ thuật)

Điều tra ý kiến

Các bạn thầy trang web của chúng tôi thế nào?
Bình thường
Đẹp
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Khi_clo_tac_dung_voi_dong_Cl2___Cu.flv Clo_tac_dung_voi_nuoc.flv Axit_sunfuric_tac_dung_dong_II_hidroxit_H2SO4___CuOH2__CHINH.flv Al_CuCl2_Lab.flv Khoa_hoc_tu_nhien_6__Thi_nghiem_oxygen_duy_tri_su_chay__Sach_CHAN_TROI_SANG_TAO.flv Video_quat_tom.flv TUAN_24_TIN_HOC_5__CHU_DE_4__BAI_1__NHUNG_GI_EM_DA_BIET.flv Logothoikhoabieu2.jpg Logothoikhoabieu2.jpg Tin_hoc_Lop_5___Bai_2_Cau_lenh_lap_long_nhautiet_1.flv IMG_1987.JPG Tap_ac_Lap_2_Tuan_24__Voi_NhA__Em_Vui_Hac.flv CONG_SO_O_THOI_GIAN_TOAN_T24.flv Uynh_uych_bai_102_ok.flv

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Thư viện tài nguyên giáo dục Bình Dương.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    KY UC

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Đặng Thị Lệ Thu (trang riêng)
    Ngày gửi: 19h:35' 27-10-2012
    Dung lượng: 3.8 MB
    Số lượt tải: 24
    Số lượt thích: 0 người
    THUTIM
    Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn 
    Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn 
    Viết lên đôi chữ cười vui vẻ 
    Bảng cũng như ta cũng có " hồn "...! 
    Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy 
    Phấn chì bụi phủ tóc như mây 
    Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh 
    Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy 
    Người đi - lòng chẳng xa lòng 
    Học trò, đồng nghiệp thủy chung một đời 

    Hai mươi năm một giấc mơ 
    Tuổi thơ ngày đó... bây giờ là đây 
    Hai mươi năm được làm thầy 
    Bao vinh quang, bao đắng cay cuộc đời 
    Bạn bè còn lại mấy người 
    Học trò mấy lớp ra đời thành nhân
    Hai mươi năm kiếp phong trần 
    Với các em sức thanh xuân vẫn còn 
    Hai mươi năm tấm lòng son 
    Như hoa sen đậm sắc hồng ban mai 
    Con thuyền tách bến ra khơi 
    Cánh buồm căng gió nửa đời lại đi 
    Dù cho bão tố bất kỳ 
    Tim hồng, phấn trắng ngại gì gió to 
    Em ngồi đó, một khung trời để nhớ 
    Mắt biết xôn xao, tinh nghịch má hồng 
    Tà áo ngây thơ, nụ cười rạng rỡ 
    Một - sáng - khai - trường, giờ đã xa xăm.
    Ngày đầu tiên đi học 
    Mẹ dắt tay đến trường 
    Em vừa đi vừa khóc 
    Mẹ dỗ dành bên em 
    Ngày đầu tiên đi học 
    Em mắt ướt nhạt nhòa 
    Cô vỗ về an ủi 
    Chao ôi ! sao thiết tha 
    Ngày đầu như thế đó, 
    Cô giáo như mẹ hiền 
    Em bây giờ cứ ngỡ 
    Cô giáo là cô Tiên 
    Em bây giờ khôn lớn, 
    Bỗng nhớ về ngày xưa 
    Ngày đầu tiên đi học 
    Mẹ cô cùng vỗ về...
    Mỗi nghề có một lời ru
    Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
    Lời ru của gió màu mây
    Con sông của mẹ đường cày của cha

    Ngó trời xanh thấy chim về chốn cũ 
    Ta ước mình được trở lại trường xưa 
    Qua bao năm bên xứ người xa lạ 
    Trong cô đơn ao ước một ngày về. 

    Khi vẫn biết người xưa không còn nữa 
    Và bạn bè mỗi đứa một phương trời 
    Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng 
    Tôi trở về với kỷ niệm thân thương.
    Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ 
    Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ 
    Nét mực khô lệ chảy dài trên má 
    Biết bao giờ được trở lại trường xưa.
    Lặng xuôi năm tháng êm trôi 
    Con đò kể chuyện một thời rất xưa
    Rằng người chèo chống đón đưa
    Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

    Bay lên tựa những cánh diều
    Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
    Rời xa bến nước quên tên
    Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
    Giọt sương rơi mặn bên đời
    Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
    Mắt thầy mòn mỏi xa trông
    Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...
    Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai 
    Thương nhớ ngày xưa chất ngất hồn 
    Một mình thơ thẩn đi tìm lại 
    Một thoáng hương xưa dưới mái trường 

    Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thương, 
    Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me 
    Bảng đen nằm nhớ người bạn trẻ 
    Bụi phấn xa rồi... gửi chút hương! 
    Một đời người - một dòng sông...
    Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
    "Muốn qua sông phải lụy đò"
    Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ... 

    Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
    Con đò trí thức thầy đưa bao người.
    Qua sông gửi lại nụ cười
    Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

    Con đò mộc - mái đầu sương
    Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
    Khúc sông ấy vẫn còn đây
    Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...
    Tôi đâu phải người làm nông 
    Cày xong đánh giấc say nồng một hơi 
    Chuông reo tan buổi dạy rồi 
    Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên
    Trách mình đứng trước các em 
    Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy! 
    Rụng dần theo bụi phấn bay 
    Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh 

    Dẫu là lời giảng của mình 
    Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang 
    Dẫu là tiết học vừa tan 
    Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi! 
    Đừng nhé thời gian ơi ! 
    Đừng phủ mờ kỷ niệm 
    Đừng phủ lớp rong mờ 
    Để còn mãi trong tôi
    Lặng xuôi năm tháng êm trôi 
    Con đò kể chuyện một thời rất xưa 
    Rằng người chèo chống đón đưa 
    Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều 

    Bay lên tựa những cánh diều 
    Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên 
    Rời xa bến nước quên tên 
    Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười 

    Giọt sương rơi mặn bên đời 
    Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông 
    Mắt thầy mòn mỏi xa trông 
    Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian... 
    Em nghe thầy đọc bao ngày 
    Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà 
    Mái chèo nghe vọng sông xa 
    Êm êm như tiếng của bà năm xưa 
    Nghe trăng thuở động tàu dừa 
    Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời 
    Thêm yêu tiếng hát mẹ cười 
    Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra… 
    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay 
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng 
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn 
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi 

    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ... 
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại 
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng 
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn 
    Cho chúng con định hướng tương lai 

    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi 
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa 
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu .
     
    Gửi ý kiến